Hết rồi một năm trôi
Em nhỏ mài rách đủng
Học hay choán cổ ngồi ?
Dạy hay coi chấm điểm ?
Quán tôi buồn im ỉm
Cháu đến buồn hơn vui
Bởi nhiều lời khó hiểu
Tủi thẹn một thằng tui !
Phương khoe sắc thắm tưng bừng
Em 13_14 đã thơm lừng vết son !
Trong nhà còn cón cỏn con
Ra đường chít chát bon bon gió lồng
Hỏi em còn biết gió đồng
Biết hương hoa gạo, biết công trồng sắn ngô
Biết mồ hôi đổ nắng khô
Học gì ! Ừ hé mình ngây ngô mất rồi !
1 thg 6, 2014
31 thg 5, 2014
XÓM NÚI YÊN BÌNH
Yên bình núi, mùa dâu tươi
Rong chơi hái lượm vàng rơi nắng hồng
Chon von núi, khó công trồng
Trúng mùa rớt giá nhói lòng nông gia !
Núi đồi khô, tắm mát lại xanh tươi.
Này mít này măng... hoa trái ươm vị ngọt cho đời
Cuộc kinh tế hổi hồi đau oặn.
Một năm ròng, ước mơ sự sống.
Cật lực, gian lao... rừng xanh tươi sống động
Thu hoạch rồi, tay trắng lại về không !
10 thg 5, 2014
GIANG SƠN VIỆT NAM MỘT DÃY, TRÊN DƯỚI DÂN NAM MỘT LÒNG, QUYẾT CHO GIẶC DỜI KHỎI BIỂN ĐÔNG KHẲNG ĐỊNH GIỐNG NÒI CHA ÔNG MỞ CỎI !
TỦI_THẸN
Ngắm biển đông, sóng ì ầm... mong cầu chim én lượn
Như Nguyệt, Bạch Đằng, Nhật Tảo lữa còn nhen
Điện Biên đó sừng sửng chiến công rạng ngời vui sướng
Cái thời @... ngủ quên... ta hổ thẹn... dần quen !
Ngắm biển đông, sóng ì ầm... mong cầu chim én lượn
Như Nguyệt, Bạch Đằng, Nhật Tảo lữa còn nhen
Điện Biên đó sừng sửng chiến công rạng ngời vui sướng
Cái thời @... ngủ quên... ta hổ thẹn... dần quen !
Chuộng hòa bình nhẩn nhịn dựng xây
Đánh giặc dử tiêu thổ kháng chiến
Dẫu lủ kiến hàng hàng sóng dậy
Giống nòi Nam vang dội hồn thiêng !
Xích xiềng quyết bẻ,
Gông cùm chẳng sờn.
Đoàn kết
Khua chiêng...
ĐÁNH !
Đánh giặc dử tiêu thổ kháng chiến
Dẫu lủ kiến hàng hàng sóng dậy
Giống nòi Nam vang dội hồn thiêng !
Xích xiềng quyết bẻ,
Gông cùm chẳng sờn.
Đoàn kết
Khua chiêng...
ĐÁNH !
Không sợ không người đánh giặc, chỉ sợ
phường bán nước ! Nhớ câu nói của Nguyễn Trung Trực : Chừng nào nhổ hết cỏ nước
Nam mới hết người nước Nam đánh Tây !
Mấy trăm năm còn lưu dấu " Lữa hồng Nhật Tảo oanh thiên địa/ Kiếm bạt Kiên
Giang khốc quỷ thần !" . Đâu phải tàu to súng lớn quân đông... Về Kiên
Giang Phú Quốc lắng nghe tích anh hùng diệt giặc, lắng nghe, lắng nghe ... !
Quốc hồn_Quuốc sĩ là đây !
Gió lộng muôn trùng nghênh bóng nguyệt
Vỗ sóng cồn sơn lung địa khuyết quỷ thần kinh !
Quốc hồn_Quuốc sĩ là đây !
Gió lộng muôn trùng nghênh bóng nguyệt
Vỗ sóng cồn sơn lung địa khuyết quỷ thần kinh !
Bình
tỉnh, sáng suốt, kiên định giữ vững lập trường lấy tỉnh chế động. Họ cố
tình gây hấn, ta vọng động là lọt vào kế thâm của chúng. Nước ta nhỏ,
dân ta ít, vũ khí ta còn kém, đất nước còn nghèo...Nhưng nhân dân ta
nhân nghĩa, ý chí dân tộc quật cường, tinh thần yêu nước ngút trời, đoàn
kết và tôn trọng các dân tộc, các quốc gia trên thế giới, tuân thủ luật
pháp, các hiệp ước quốc tế... Chính nghĩa là đây, không xem ai là địch,
chẳng coi ai là thù... Nhất định thắng, không tốn mủi tên viên đạn.
Trước mắt phải chịu nhiều khó khăn, nhưng nhất định sẽ vượt qua và thắng
lợi !
Sống quyết không hổ thẹn với đời sau !
Chúng ta rất cần hòa bình, yêu chuộng hòa bình nên TQ cho rằng chúng ta sợ. Ta đấu tranh kiên cường, lấy chính nghĩa diệt trừ gian tà, lấy nhân nghĩa đối đầu cường bạo. Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ không thể để mất một tấc đất một ngọn rau mà ông cha ta đã ngàn năm gây dựng. Sống là dân nước Việt, thác là thần dân nước Việt, sống thác không gì là quan trọng. Ơn dày cha ông tận tâm báo đáp, nghĩa tình dân tộc một kiếp cưu mang, sẳn sàng trước mọi tình hưống, đấu tranh ngoan cường, chẳng sợ giặc dử, chẳng quản hy sinh.
Nhắc cho chúng biết rằng : Gương nữ Trưng còn đó, lời nữ Triệu còn vang, tiếng Bình Trọng còn vọng. Dân Nam lâm cuộc nam nữ trẻ già xông trận, đánh giặc dử còn lai quần cũng đánh ! Thà hy sinh tấc cả quyết không chịu cái nhục mất nước ! Toàn đân tộc là một trên dưới một lòng, biển đảo đất liền là một giang sơn liền dãy, đất đâu trời đó quyết bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ !
Chúng ta rất cần hòa bình, yêu chuộng hòa bình nên TQ cho rằng chúng ta sợ. Ta đấu tranh kiên cường, lấy chính nghĩa diệt trừ gian tà, lấy nhân nghĩa đối đầu cường bạo. Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ không thể để mất một tấc đất một ngọn rau mà ông cha ta đã ngàn năm gây dựng. Sống là dân nước Việt, thác là thần dân nước Việt, sống thác không gì là quan trọng. Ơn dày cha ông tận tâm báo đáp, nghĩa tình dân tộc một kiếp cưu mang, sẳn sàng trước mọi tình hưống, đấu tranh ngoan cường, chẳng sợ giặc dử, chẳng quản hy sinh.
Nhắc cho chúng biết rằng : Gương nữ Trưng còn đó, lời nữ Triệu còn vang, tiếng Bình Trọng còn vọng. Dân Nam lâm cuộc nam nữ trẻ già xông trận, đánh giặc dử còn lai quần cũng đánh ! Thà hy sinh tấc cả quyết không chịu cái nhục mất nước ! Toàn đân tộc là một trên dưới một lòng, biển đảo đất liền là một giang sơn liền dãy, đất đâu trời đó quyết bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ !
9 thg 5, 2014
VỤN_SỐNG NGHĨA LÀ ĐANG CHẾT !
SỐNG NGHĨA LÀ ĐANG CHẾT !
À ! Có ai thoát khỏi việc này đâu, có thể bằng kiểu này cách khác thôi. Còn chết thì không lẻ để thối om làm ô uế môi trường cho người đang sống. Để giải quyết việc này thì có rất nhiều vấn đề, nhất là về tư tưởng tâm linh. Ậy da ! việc này thì chắc miễn bàn rồi. Còn vật thể: người thì đốt, người vùi sâu 3 tấc đất, người táng lên trời, người neo đáy nước thậm chí còn treo lững không trung....khakhakha! Người kinh dân Việt ta thường là chôn cất xác. Thế là đủ kiểu, đủ loại... Riêng điều mà huỳnh tôi muốn nói đến là đất để chôn cất.
Việt Nam ta ngàn năm qua bám vào đất mà sống (nông nghiệp là chủ yếu mà !). Vậy chôn là mất một khoảnh đất, mất một luống rau, mất bao ngày sơn phết, và nằm rãi rác trong vườn nhà, trên ruộng đồng, sườn núi bờ đê... Từ những suy nghĩ như vậy nên xưa nay có nhiều nơi làm nghĩa địa để quy tập việc chôn cất, nhất là các chùa và các hội đoàn (hội người Hoa)... Đối với họ tộc thường lập thành khu thì ngược lại nghĩa địa giành cho người nghèo, người không có đất để chôn như huỳnh tôi đây. khakhakha !
Với tôi thì chết thời thiêu quách cái cho xong. Vừa vệ sinh vừa giản tiện vừa tiết kiệm vừa không để "mất mát" như trên đã nói. Nhưng nói đi rồi cũng nghĩ lại. Nhân dân ta từ xưa nay cứ theo lệ chết thời chôn mà. Những gia đình không có đất thì vào nghĩa địa cũng xong. Nghĩa là nhu cầu chôn cất là thật và vẫn "rất cần". Thế là mình cùng các anh trong địa phương bày ra cái việc XD "Nghĩa Địa Nhân Dân". Đã có đất rồi, chính quyền địa phương đồng thuận rồi, XD lối đi hàng ngủ rồi, tường rào rồi, còn cái chổ đốt nhang, trang trọng thờ Ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát theo như tâm linh và rồi phải tính làm sẳn kim tỉnh để theo thứ tự hàng ngủ kẻo người đi chôn "xỉa tiền chôn lén" làm bề bộn là khó coi. khà khà ! Trăm thứ vin vào tiền, bà kon nào có ít tiền cho huỳnh tôi chút đỉnh hùn nhau làm cái việc NGHĨA nầy vậy. KHAKHAKHA !
Cám ơn bà kon đã đọc đoản văn vụn vằn này !
Trân trọng !
Mọi liên lạc xin qua gmail maitrang_huynhhuuthoi@yahoo.com
hoặc ĐT số: 0909202204
hoặc Lý Văn Bé ĐT:0982760048
hoặc Nguyễn Duy Mẫn ĐT : 0989237400
Cùng ngụ xã An Hảo, huyện Tịnh Biên tỉnh An Giang
À ! Có ai thoát khỏi việc này đâu, có thể bằng kiểu này cách khác thôi. Còn chết thì không lẻ để thối om làm ô uế môi trường cho người đang sống. Để giải quyết việc này thì có rất nhiều vấn đề, nhất là về tư tưởng tâm linh. Ậy da ! việc này thì chắc miễn bàn rồi. Còn vật thể: người thì đốt, người vùi sâu 3 tấc đất, người táng lên trời, người neo đáy nước thậm chí còn treo lững không trung....khakhakha! Người kinh dân Việt ta thường là chôn cất xác. Thế là đủ kiểu, đủ loại... Riêng điều mà huỳnh tôi muốn nói đến là đất để chôn cất.
Việt Nam ta ngàn năm qua bám vào đất mà sống (nông nghiệp là chủ yếu mà !). Vậy chôn là mất một khoảnh đất, mất một luống rau, mất bao ngày sơn phết, và nằm rãi rác trong vườn nhà, trên ruộng đồng, sườn núi bờ đê... Từ những suy nghĩ như vậy nên xưa nay có nhiều nơi làm nghĩa địa để quy tập việc chôn cất, nhất là các chùa và các hội đoàn (hội người Hoa)... Đối với họ tộc thường lập thành khu thì ngược lại nghĩa địa giành cho người nghèo, người không có đất để chôn như huỳnh tôi đây. khakhakha !
Với tôi thì chết thời thiêu quách cái cho xong. Vừa vệ sinh vừa giản tiện vừa tiết kiệm vừa không để "mất mát" như trên đã nói. Nhưng nói đi rồi cũng nghĩ lại. Nhân dân ta từ xưa nay cứ theo lệ chết thời chôn mà. Những gia đình không có đất thì vào nghĩa địa cũng xong. Nghĩa là nhu cầu chôn cất là thật và vẫn "rất cần". Thế là mình cùng các anh trong địa phương bày ra cái việc XD "Nghĩa Địa Nhân Dân". Đã có đất rồi, chính quyền địa phương đồng thuận rồi, XD lối đi hàng ngủ rồi, tường rào rồi, còn cái chổ đốt nhang, trang trọng thờ Ngài Địa Tạng Vương Bồ Tát theo như tâm linh và rồi phải tính làm sẳn kim tỉnh để theo thứ tự hàng ngủ kẻo người đi chôn "xỉa tiền chôn lén" làm bề bộn là khó coi. khà khà ! Trăm thứ vin vào tiền, bà kon nào có ít tiền cho huỳnh tôi chút đỉnh hùn nhau làm cái việc NGHĨA nầy vậy. KHAKHAKHA !
Cám ơn bà kon đã đọc đoản văn vụn vằn này !
Trân trọng !
Mọi liên lạc xin qua gmail maitrang_huynhhuuthoi@yahoo.com
hoặc ĐT số: 0909202204
hoặc Lý Văn Bé ĐT:0982760048
hoặc Nguyễn Duy Mẫn ĐT : 0989237400
Cùng ngụ xã An Hảo, huyện Tịnh Biên tỉnh An Giang
Hôm nay 10/05/2014 chúng tôi 3 anh em có cuộc trao đổi ngắn gọn để tìm giải pháp thực hiện.
1. Dựa vào nhân lực và sự đóng góp của nghiệp đoàn xe ôm đưa rước khách lên xuống núi
2. Nhân lực các đoàn lấy thuốc nam từ thiện, xây dựng cầu đường ...
3. Huy động nhiều nguồn từ các am miếu cốc chùa... Các nhà mạnh thường quân các nơi cùng với sự đóng góp của nhân dân địa phương.
KHAKHAKHA ! Từng bước rồi có lối ra. Rất mong bà con nhiệt tình ủng hộ ! ! !
Nhiệm vụ trước mắt là đồ án công trình, dự trù kinh phí, dự toán nhân công... Thẳng tiến thôi !
6 thg 5, 2014
THẰNG NÔNG TỰ TRÀO
cha chả cảnh cùn ... hự ! ruộng đồng
thằng "ừa" vạn tuế đứa lia mông
gò cao chơi bọn bò phơi nắng
vũng lội kéo bầy trâu tắm sông
lửng thửng đi hoang còng nghễnh cẳng
nghiêu ngao hát bậy rắn lắc mòng
sớm chiều no đói điền sơn dã (giả)
rượu tỉnh xoay trà cợt bướm ong !
PS: Hôm rày mình lo ... ăn, lo .... ở. Giờ lại lo tiếp cái chổ để... chôn cho người nghèo không cục đất chọi chim như... mình khàkhàkhà ! Mong bàkon thông kởm cho huỳnh tôi !
CẢNH QUÊ
Vàng rợp hương bay khắp cảnh đồng
Ngày mùa bông lúa trải mênh mông
Nẻo quê uốn lượn đường quanh núi
Làng xóm ven bờ cạnh khúc sông
Sáng sớm tưng bừng vang chợ búa
Đêm thâu yên tĩnh tiếng mũi mòng
Cảnh tình đơn giản vui ngày tháng
Hoa nở khoe màu cợt lũ ong
Nhả My
Được đăng bởi NHAMY vào Mai Trang Huỳnh vào ngày 12:02 Ngày 07 tháng 05 năm 2014
thằng "ừa" vạn tuế đứa lia mông
gò cao chơi bọn bò phơi nắng
vũng lội kéo bầy trâu tắm sông
lửng thửng đi hoang còng nghễnh cẳng
nghiêu ngao hát bậy rắn lắc mòng
sớm chiều no đói điền sơn dã (giả)
rượu tỉnh xoay trà cợt bướm ong !
PS: Hôm rày mình lo ... ăn, lo .... ở. Giờ lại lo tiếp cái chổ để... chôn cho người nghèo không cục đất chọi chim như... mình khàkhàkhà ! Mong bàkon thông kởm cho huỳnh tôi !
CẢNH QUÊ
Vàng rợp hương bay khắp cảnh đồng
Ngày mùa bông lúa trải mênh mông
Nẻo quê uốn lượn đường quanh núi
Làng xóm ven bờ cạnh khúc sông
Sáng sớm tưng bừng vang chợ búa
Đêm thâu yên tĩnh tiếng mũi mòng
Cảnh tình đơn giản vui ngày tháng
Hoa nở khoe màu cợt lũ ong
Nhả My
Được đăng bởi NHAMY vào Mai Trang Huỳnh vào ngày 12:02 Ngày 07 tháng 05 năm 2014
17 thg 4, 2014
THÁNG TƯ_Ừ NHỈ THÁNG TƯ
Tháng tư_Ừ nhỉ
Huỳnh đàn trước cửa trổ bông vàng ánh, bằng lăng tím xanh đọt non, ấp e chòm nụ biếc
Vẳng đâu tiếng ve sầu_Kéo hạ về mau
Ừ! Xuân khoe màu, hết xuân ngỡ hoa tàn rụi, lửa hạ về lan huệ rực vườn.
Mưa thấm đất, mầm xanh vươn lên xanh ngát đồi, rồi hoa tím rực rỡ không gian.
Ven đường, những ngôi trường rồi đây đỏ thắm.
Ừ tháng tư !
13 thg 4, 2014
Trộm nhà Giaolang
Thứ Năm, ngày 10 tháng 4 năm 2014
141. Dường như...Giaolang
dường như đời đã xa ta
dường như ta đã dần qua một đời
dường như ngày đã lên rồi
dường như con nước cuốn trôi muộn phiền...
Không chủ đích buông bỏ,
không chủ đích rời xa, nó tự tới một cách hờ hửng trong tim... Giáo níu chân
thiền rùi.
Có lên trời hét lớn: Huỳnh ơi !
Hay trong vũ trụ mời nhau vô ưu tửu
Còn hít thở tay chân lam lủ
Trả ơn đời một thuở cưu mang...! Khakhakha !
Có lên trời hét lớn: Huỳnh ơi !
Hay trong vũ trụ mời nhau vô ưu tửu
Còn hít thở tay chân lam lủ
Trả ơn đời một thuở cưu mang...! Khakhakha !
dường như tay chạm cửa
thiền
run run chuông đổ
ưu phiền
nhẹ loang....
hì hì hì - bắt gặp có người đang...dường như....
run run chuông đổ
ưu phiền
nhẹ loang....
hì hì hì - bắt gặp có người đang...dường như....
Xí, em tem vàng đó nha chị
iu !
Dường như... có ngừ đang...
dòm ngó cái dường như ở nhà tui! hehe...
Tem quàng nhà này rẻ rề hà cô em ui! Cứ tự nhiên mà... giành giật nhe!
Tem quàng nhà này rẻ rề hà cô em ui! Cứ tự nhiên mà... giành giật nhe!
Quy luật của thời gian hay
quy luật của cuộc đời
Dường như ...LC thấy con Thiên Nga í vẫn vươn dài cái cổ kiêu hãnh với cuộc đời
Cười!
Dường như ...LC thấy con Thiên Nga í vẫn vươn dài cái cổ kiêu hãnh với cuộc đời
Cười!
Dường như quy luật thời
gian
Dường như đời cũng gian nan vậy là...
Dẫu cho ta có bôn ba
Chẳng qua một cõi ta bà thế thôi...
Dường như đời cũng gian nan vậy là...
Dẫu cho ta có bôn ba
Chẳng qua một cõi ta bà thế thôi...
Dường như ta đã xa ta...
Hìhì!
Là tôi đấy, vô nhầm vào địa
chỉ của cu cậu con trai.
Dường như ta đã xa ta
Dường như ta đã phụ ta với người
Dường như sỏi đá cũng cười
Dường như ta biết một đời trả vay...
Dường như ta đã phụ ta với người
Dường như sỏi đá cũng cười
Dường như ta biết một đời trả vay...
hehe... sao anh Phạm cứ nhầm
quài dzị ta? Coi chừng anh phải tập hát bài này: "Thui thui em ui, vì tui
đã già rùi mà..." hehe...
Dường như nước với trụ cầu
Có nhau mà vẫn nhuốm màu biệt li
Trụ cầu đứng giòng nước đi
Đời.Ta ...ừ nhỉ có gì khác nhau
Có nhau mà vẫn nhuốm màu biệt li
Trụ cầu đứng giòng nước đi
Đời.Ta ...ừ nhỉ có gì khác nhau
Dường như ai đứng giữa cầu
Nước trôi xuôi mãi đá sầu vì ai?
Dường như một sớm hôm mai
Ta đi qua đó chiều phai mất rồi...
Nước trôi xuôi mãi đá sầu vì ai?
Dường như một sớm hôm mai
Ta đi qua đó chiều phai mất rồi...
dường như đời đã
dường như
trăm năm
nhẹ thoáng phù du
cũng là ..
dường như
trăm năm
nhẹ thoáng phù du
cũng là ..
dường như một áng phù vân
dường như một kiếp phong trần thoáng qua...
Hồng Lập12:40 Ngày 10 tháng 04 năm 2014
dường như một kiếp phong trần thoáng qua...
Hồng Lập12:40 Ngày 10 tháng 04 năm 2014
Dường như mây đã găp mưa
Dường như ngan ngát hương xưa đây rồi
Dường như mằn mặn bờ môi
Mưa rơi nhè nhẹ kéo trôi sợi buồn.
He..he. tui cũng tâp làm thơ bình luận thơ của Giáo nữa đây !
Dường như ngan ngát hương xưa đây rồi
Dường như mằn mặn bờ môi
Mưa rơi nhè nhẹ kéo trôi sợi buồn.
He..he. tui cũng tâp làm thơ bình luận thơ của Giáo nữa đây !
Dường như tui đã gặp người
Cuộc đời há dễ khóc cười cùng ai
Dường như nắng tắt chiều phai
Dường như một bước thoát thai hồng trần...
Dường như tui đã ngưỡng mộ tài thơ của bạn Hồng Lập rùi thì phải! hehe...
Tứ thơ "Mưa rơi nhè nhẹ kéo trôi sợi buồn" thiệt là đắt nhe!
Cuộc đời há dễ khóc cười cùng ai
Dường như nắng tắt chiều phai
Dường như một bước thoát thai hồng trần...
Dường như tui đã ngưỡng mộ tài thơ của bạn Hồng Lập rùi thì phải! hehe...
Tứ thơ "Mưa rơi nhè nhẹ kéo trôi sợi buồn" thiệt là đắt nhe!
Dường như ngày vẫn theo
ngày
Ta cùng bè bạn ở đây với lòng
Con đường khúc thẳng khúc cong
Bôn ba để biết thong dong ngày về....
Ta cùng bè bạn ở đây với lòng
Con đường khúc thẳng khúc cong
Bôn ba để biết thong dong ngày về....
Dường như ngày cũng tàn
phai
Dường như ta vẫn nhớ ai hỡi người
Dường như đi giữa cuộc đời
Dường như về cõi bộn bề trần ai...
Dường như ta vẫn nhớ ai hỡi người
Dường như đi giữa cuộc đời
Dường như về cõi bộn bề trần ai...
Và...dường như đụng đến thơ
thì HN chỉ "dựa cột mà nghe" hoặc "ra hè mà đứng". Ức ghê,
chỉ cảm mà không nói được lời nào!
Thơ với thẩn cái gì chứ anh
HN! Đâu dễ mà cảm được thơ. Chỉ cần cảm là quá đủ với Giáo rồi!
Ôi nàng giáo đổi cái giao
diện đẹp phết nhỉ hí hí
Cảm ơn bạn đã khen Giáo!
Bạn thấy đẹp và cười 1 cái là G vui rồi! hehe...
Dường như ta ở cõi tiên
Thong dong sớm tán chiều nghiền phây bu (bút)
Ngồi nghe cô giáo hát ru
Lâng lâng như thể đánh đu cõi trần..hehe
Thong dong sớm tán chiều nghiền phây bu (bút)
Ngồi nghe cô giáo hát ru
Lâng lâng như thể đánh đu cõi trần..hehe
Dường như anh đã xuống trần
Giấc tiên đã dứt mộ phần chiêm bao
Chiều tàn lòng bỗng nao nao
Mơ về chốn ấy hanh hao mộng gầy...
Giấc tiên đã dứt mộ phần chiêm bao
Chiều tàn lòng bỗng nao nao
Mơ về chốn ấy hanh hao mộng gầy...
Ui Giáo ui ! lam thơ dường
như chi mà mọi người xum lại dường như cho đến khi nào.....
Hic...hic
Hic...hic
Hehe... Dường như cái...
dường như của Giáo đã đánh thức bao nhiêu cái dường như khác của bạn bè. Một
cái gì mơ hồ, ko nắm bắt được, làm nao lòng những kẻ mộng mơ...
Bài thơ hay bởi thi từ hàm
ngôn đẹp..
Cảm ơn anh! Cho Giáo theo
anh làm đệ tử, xách giùm anh túi thơ bầu rượu là hay lắm rùi! hehe...
Biết rồi đắng miếng trầu
cay...
Nước đi đường nước cầu... lay chân cầu ! Khakhakha !
Anh không dường như đâu nhé. Vui !
Nước đi đường nước cầu... lay chân cầu ! Khakhakha !
Anh không dường như đâu nhé. Vui !
Cứ vui kha khả khà kha
Có la... xin cứ gọi ta Trang Huỳnh !
Có la... xin cứ gọi ta Trang Huỳnh !
“dường như đời đã xa ta
dường như ta đã dần qua một đời
dường như ngày đã lên rồi
dường như con nước cuốn trôi muộn phiền...”
Tôi xem thơ của Giáo Làng và thầm nhủ: Lại một bài thơ hay! Hàn Phi rất thích câu “ dường như con nước cuốn trôi muộn phiền...”, có thể ai đó thì thích cái sáng tạo cho một ước đoán ”dường như”, nhưng với tôi thì tôi lại thích ”cái kết bỏ lửng” của câu này. Có lẽ tôi cũng khó giải thích hết tại sao, thôi thì thích vậy!
Tôi đã đọc các bài viết của Giáo Làng từ lâu, tôi thích cái chân, cái mộc mạc từ những bài viết ấy. Bài thơ như đưa ra hình tượng ”tiên đoán” hay ”giật mình” trước cái nhìn của Giáo về hiện tại?! Giáo hay cứ thán, cái thán cứ muốn rơi ra theo thể thơ lục bát và cái rơi ấy nó cũng làm giật mình biết bao nhiêu người nữa!
Chút cảm nghĩ của riêng Hàn Phi!!!
dường như ta đã dần qua một đời
dường như ngày đã lên rồi
dường như con nước cuốn trôi muộn phiền...”
Tôi xem thơ của Giáo Làng và thầm nhủ: Lại một bài thơ hay! Hàn Phi rất thích câu “ dường như con nước cuốn trôi muộn phiền...”, có thể ai đó thì thích cái sáng tạo cho một ước đoán ”dường như”, nhưng với tôi thì tôi lại thích ”cái kết bỏ lửng” của câu này. Có lẽ tôi cũng khó giải thích hết tại sao, thôi thì thích vậy!
Tôi đã đọc các bài viết của Giáo Làng từ lâu, tôi thích cái chân, cái mộc mạc từ những bài viết ấy. Bài thơ như đưa ra hình tượng ”tiên đoán” hay ”giật mình” trước cái nhìn của Giáo về hiện tại?! Giáo hay cứ thán, cái thán cứ muốn rơi ra theo thể thơ lục bát và cái rơi ấy nó cũng làm giật mình biết bao nhiêu người nữa!
Chút cảm nghĩ của riêng Hàn Phi!!!
^^ hay qua NBL ơi
T đang bị ốm nhưng cũng đỡ tối nay lang thang phố bất đắc dĩ vì 1 người bạn
về nhà nghe câu nói của 1 người bạn
Con dê núi nằm trong mây ngủ
Thuận nhân duyên an lạc tháng ngày
và giờ "dường như...." của NBL
NBN thấy tâm vui quá à.
T đang bị ốm nhưng cũng đỡ tối nay lang thang phố bất đắc dĩ vì 1 người bạn
về nhà nghe câu nói của 1 người bạn
Con dê núi nằm trong mây ngủ
Thuận nhân duyên an lạc tháng ngày
và giờ "dường như...." của NBL
NBN thấy tâm vui quá à.
ừ, dường như ta đã xa ta
buồn vui chi lắm cõi đời này
thoắt rồi mai kia không còn nữa
ai luyến lưu mình, ta có hay!
buồn vui chi lắm cõi đời này
thoắt rồi mai kia không còn nữa
ai luyến lưu mình, ta có hay!
Giá kể con nước cuốn trôi
muộn phiền thật thì vui quá Giáo nhỉ?
Không chủ đích buông bỏ,
không chủ đích rời xa, nó tự tới một cách hờ hửng trong tim... Giáo níu chân
thiền rùi.
Có lên trời hét lớn: Huỳnh ơi !
Hay trong vũ trụ mời nhau vô ưu tửu
Còn hít thở tay chân lam lủ
Trả ơn đời một thuở cưu mang...! Khakhakha !
Có lên trời hét lớn: Huỳnh ơi !
Hay trong vũ trụ mời nhau vô ưu tửu
Còn hít thở tay chân lam lủ
Trả ơn đời một thuở cưu mang...! Khakhakha !
8 thg 4, 2014
THƠ CANDY_TRÔI Ôi tình yêu !
TRÔI
anh lại hiện về trong nỗi nhớ của em
hình như em đã thương và yêu anh rất nhiều rồi anh ạ
cuộc đời là một vòng tròn lạ
một vòng tròn nghiệt ngã
một vòng tròn mà cả em và anh đều phải ngã giá
với chình mình
yêu một người đau và khổ nhất là phải lặng thinh
nhớ đến xé gan mà cứ dửng dưng như là mình không nhớ
mong đến xé lòng mà cứ giả vờ như là hai đứa mình chẳng nợ
gì nhau
em ngồi vo trái tim của mình vào một ánh mắt nâu
ánh mắt không di di khỏi trái tim em mà cứ cố tình đặt trái tim em vào trong lỗ sâu hun hút đó
anh ơi !em ngộp thở
mất rồi
chiều nay em thấy mình đang trôi
dường như có một dòng sông đang rơi từ phía nơi hốc mắt!
CANDY
hình như em đã thương và yêu anh rất nhiều rồi anh ạ
cuộc đời là một vòng tròn lạ
một vòng tròn nghiệt ngã
một vòng tròn mà cả em và anh đều phải ngã giá
với chình mình
yêu một người đau và khổ nhất là phải lặng thinh
nhớ đến xé gan mà cứ dửng dưng như là mình không nhớ
mong đến xé lòng mà cứ giả vờ như là hai đứa mình chẳng nợ
gì nhau
em ngồi vo trái tim của mình vào một ánh mắt nâu
ánh mắt không di di khỏi trái tim em mà cứ cố tình đặt trái tim em vào trong lỗ sâu hun hút đó
anh ơi !em ngộp thở
mất rồi
chiều nay em thấy mình đang trôi
dường như có một dòng sông đang rơi từ phía nơi hốc mắt!
CANDY
1
em trôi trong dòng đời
và dòng sông anh dịu ngọt
rạng ngày
lắng nghe tiếng hót
đời vui_nước mắt rụng...ngời !
và dòng sông anh dịu ngọt
rạng ngày
lắng nghe tiếng hót
đời vui_nước mắt rụng...ngời !
7 thg 4, 2014
SÔNG NƯỚC
Những comment xoay quanh Cần Thơ sông nước gây cho mình nỗi nhớ nỗi thương. Từ bài "độc hành" lan tỏa tâm tình với các bạn về Cần Thơ, nay rỗi việc xin post lại.
Mai Trang Huỳnh 21:40 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
SÔNG NƯỚC
Những con sông
phù sa
mật ngọt
Một thời vấn đục
một thời trong
Mỗi khắc chuyễn mình, oặn đau sâu lắng
Vẫn mượt mà trôi, con lớn con ròng !
28-05-2013
ĐỘC HÀNH
Cân Thơ đường đầy nắng
Loắn xoắn rụng hoa sao
Lối đêm tràn hương sứ
Ngắm trăng nước nghẹn ngào
Lối cũ chiều cô quạnh
Dòng người lại qua mau
Chỉ riêng mình nhặt nhạnh
Những ngày tháng hanh hao
Bên Kiều xuân đang độ
Bến Bắc vắng tiếng phà
Bờ này em mong đợi
Thoáng rụng vì sao xa .
Phương Nghi 09:27 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Cần Thơ đó quê ta
Xưa có phà đưa đón
Bây chừ cầu to lớn
Xe cứ chạy bon bon
Thời gian cứ quay tròn
Vòng đời lăn quá vội
Giật mình em tự hỏi
Mình...nông nỗi không anh?
Ngược về tháng ngày xanh
Bỗng chòng chành nỗi nhớ
Em mong dài...hơi thở
Nối đôi bờ tương tư
Mai Trang Huỳnh17:10 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Gặp em giữa Bắc Cần Thơ
Bờ anh mong đợi, bờ em có chờ?
NHAMY11:28 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Xe qua cầu bỗng nhớ
Chuyến phà cũ năm xưa
Quán bên đường ai đợi
Mưa ướt áo vẫn chờ
Cần Thơ tình cũng thơ...
Mai Trang Huỳnh17:53 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Cầu liền môi liền bến
Dòng nước bạc nhớ quên
Ánh lụa vàng xao xuyến
Còn mãi bóng người tiên.
Mai Trang Huỳnh17:22 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Nằm võng đu đưa nghe gió lộng
Yêu lắm tình trao ấm tấc lòng!
Cao Linh Tử18:41 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Ngày xưa gạo trắng nước trong
Ngày nay ô nhiểm lòng tong đâu rồi?
Tây Đô còn nhớ người ơi
Câu hò sông Hậu một trời nhớ thương.
Mai Trang Huỳnh21:40 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Những con sông
phù sa
mật ngọt
Một thời vấn đục
một thời trong
Mỗi khắc chuyễn mình, oặn đau sâu lắng
Vẫn mượt mà trôi con lớn con ròng !
Mai Trang Huỳnh21:43 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Dòng sông sâu bên trong bên đục
Đẩy đưa thuyền xuôi ngược ngàn năm!
giaolang20:28 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
em chưa tới được Cần Thơ
nghe thơ anh bỗng vu vơ nỗi buồn
khi nào gió rụng bông sao
cho em gởi chút hanh hao cuối đời...
Mai Trang Huỳnh21:51 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Hạ về gió lẫy hoa sao
Loăn xoăn bướm lượn rơi vào mắt em
Đường trần thoát lạ thoát quen
Chỉ riêng cái bóng gối trên lối về...
Em về vạt nắng triền đê
Cầu tre cơi ruộng vụng về bước chân
BÌNH ĐỊAMỘC05:52 Ngày 29 tháng 05 năm 2013
thì ra anh ở Cần Thơ
bấy lâu nay tưởng ở nhờ bến Giang
nên thi thoảng lại lang thang
bên Hàm Tử một người đang đợi nè ...
Mai Trang Huỳnh11:34 Ngày 29 tháng 05 năm 2013
Lạc bước núi cao về chưa nỡ
Mùi thiền núi áo_sợ nhân gian!
Mưa_12311:12 Ngày 29 tháng 05 năm 2013
cho em ngược về với cần thơ
gạo trắng nước trong...với câu hò...
mênh mông con nước lòng người rộng..
ấm áp tình người ..những vần thơ...
Mai Trang Huỳnh11:45 Ngày 29 tháng 05 năm 2013
Lối nhỏ lòng mơ tình thêm ấm
Rộng đường bương chải lắm người chen!
Bến nước sông sâu câu hò dậm
Dần xa bóng cũ ngập ánh đèn
Quang Thứ Trương05:51 Ngày 01 tháng 06 năm 2013
Cầu nối đôi bờ thương nhớ
Người xe hối hả qua mau
Bồi hồi thương con phà cũ
Em giờ ở tận nơi đâu?...
Mai Trang Huỳnh 21:40 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
SÔNG NƯỚC
Những con sông
phù sa
mật ngọt
Một thời vấn đục
một thời trong
Mỗi khắc chuyễn mình, oặn đau sâu lắng
Vẫn mượt mà trôi, con lớn con ròng !
28-05-2013
ĐỘC HÀNH
Cân Thơ đường đầy nắng
Loắn xoắn rụng hoa sao
Lối đêm tràn hương sứ
Ngắm trăng nước nghẹn ngào
Lối cũ chiều cô quạnh
Dòng người lại qua mau
Chỉ riêng mình nhặt nhạnh
Những ngày tháng hanh hao
Bên Kiều xuân đang độ
Bến Bắc vắng tiếng phà
Bờ này em mong đợi
Thoáng rụng vì sao xa .
Phương Nghi 09:27 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Cần Thơ đó quê ta
Xưa có phà đưa đón
Bây chừ cầu to lớn
Xe cứ chạy bon bon
Thời gian cứ quay tròn
Vòng đời lăn quá vội
Giật mình em tự hỏi
Mình...nông nỗi không anh?
Ngược về tháng ngày xanh
Bỗng chòng chành nỗi nhớ
Em mong dài...hơi thở
Nối đôi bờ tương tư
Mai Trang Huỳnh17:10 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Gặp em giữa Bắc Cần Thơ
Bờ anh mong đợi, bờ em có chờ?
NHAMY11:28 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Xe qua cầu bỗng nhớ
Chuyến phà cũ năm xưa
Quán bên đường ai đợi
Mưa ướt áo vẫn chờ
Cần Thơ tình cũng thơ...
Mai Trang Huỳnh17:53 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Cầu liền môi liền bến
Dòng nước bạc nhớ quên
Ánh lụa vàng xao xuyến
Còn mãi bóng người tiên.
Mai Trang Huỳnh17:22 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Nằm võng đu đưa nghe gió lộng
Yêu lắm tình trao ấm tấc lòng!
Cao Linh Tử18:41 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Ngày xưa gạo trắng nước trong
Ngày nay ô nhiểm lòng tong đâu rồi?
Tây Đô còn nhớ người ơi
Câu hò sông Hậu một trời nhớ thương.
Mai Trang Huỳnh21:40 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Những con sông
phù sa
mật ngọt
Một thời vấn đục
một thời trong
Mỗi khắc chuyễn mình, oặn đau sâu lắng
Vẫn mượt mà trôi con lớn con ròng !
Mai Trang Huỳnh21:43 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Dòng sông sâu bên trong bên đục
Đẩy đưa thuyền xuôi ngược ngàn năm!
giaolang20:28 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
em chưa tới được Cần Thơ
nghe thơ anh bỗng vu vơ nỗi buồn
khi nào gió rụng bông sao
cho em gởi chút hanh hao cuối đời...
Mai Trang Huỳnh21:51 Ngày 28 tháng 05 năm 2013
Hạ về gió lẫy hoa sao
Loăn xoăn bướm lượn rơi vào mắt em
Đường trần thoát lạ thoát quen
Chỉ riêng cái bóng gối trên lối về...
Em về vạt nắng triền đê
Cầu tre cơi ruộng vụng về bước chân
BÌNH ĐỊAMỘC05:52 Ngày 29 tháng 05 năm 2013
thì ra anh ở Cần Thơ
bấy lâu nay tưởng ở nhờ bến Giang
nên thi thoảng lại lang thang
bên Hàm Tử một người đang đợi nè ...
Mai Trang Huỳnh11:34 Ngày 29 tháng 05 năm 2013
Lạc bước núi cao về chưa nỡ
Mùi thiền núi áo_sợ nhân gian!
Mưa_12311:12 Ngày 29 tháng 05 năm 2013
cho em ngược về với cần thơ
gạo trắng nước trong...với câu hò...
mênh mông con nước lòng người rộng..
ấm áp tình người ..những vần thơ...
Mai Trang Huỳnh11:45 Ngày 29 tháng 05 năm 2013
Lối nhỏ lòng mơ tình thêm ấm
Rộng đường bương chải lắm người chen!
Bến nước sông sâu câu hò dậm
Dần xa bóng cũ ngập ánh đèn
Quang Thứ Trương05:51 Ngày 01 tháng 06 năm 2013
Cầu nối đôi bờ thương nhớ
Người xe hối hả qua mau
Bồi hồi thương con phà cũ
Em giờ ở tận nơi đâu?...
KHAKHAKHA !
Sáng : Thú vui chơi nhà hết gạo
Vợ la ông xã : Hết ga rùi
Ừ vậy xin nhờ ông... Thầy giáo
Cho tôi tí lữa, khất tiền thôi ! Khakhakha !
Thầy giáo mang ga đến kêu trời
"Giáo nghèo bun bán... Chú hơn tôi,
Bán buôn mặt chịu thôi đành vậy
Lây lất rồi qua... Chắc tại trời "
KHAKHAKHA !
Vợ la ông xã : Hết ga rùi
Ừ vậy xin nhờ ông... Thầy giáo
Cho tôi tí lữa, khất tiền thôi ! Khakhakha !
Thầy giáo mang ga đến kêu trời
"Giáo nghèo bun bán... Chú hơn tôi,
Bán buôn mặt chịu thôi đành vậy
Lây lất rồi qua... Chắc tại trời "
KHAKHAKHA !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)












Há thẹn Văn Tám Trọng Cầu !
Nước nhà Nam gái trai già trẻ một gánh âu
Đuổi giặc dử còn lai quần cũng đánh
Các mặt trận xoay tròn luân vũ....